Ở đời có hai kiểu người là triệu phú. Thứ nhất là người đó có tài năng, đi đúng hướng và gặp chút may mắn là trở thành triệu phú ngay. Những người là triệu phú kiểu này ngày càng nhiều. Nhất là ở các nước có nền kinh tế năng động. Bill gate là một ví dụ sinh động nhất cho kiểu triệu phú dạng này. Còn đa phần các triệu phú trên thế giới đều được thừa kế một gia tài kếch xù từ cha mẹ, tổ tiên của mình. Dòng họ nhà họ sở hữu những tòa lâu đài nguy nga, tráng lệ của châu Âu. Hay sở hữu những khu rừng bạt ngàn, những công ty, tập đoàn kinh tế lớn. Những người ấy đúng là sướng từ trong trứng sướng ra. Và việc họ thừa kế và trở thành nhà lãnh đạo tối cao của một công ty có hàng nghìn người là một việc đương nhiên. Dù nếu xét về tài năng và năng lực thì còn nâu họ mới ngồi được vào vị trí đó được. Nhưng cũng chính những người này khi điều hành, lãnh đạo doanh nghiệp của mình thông thường khá tốt. Vì: Thứ nhất người đó rất có cái uy của nhà lãnh đạo nhờ vào uy tín của người đã cho người đó quyền thừa kế. Thứ hai chính người đó cũng rất có uy tín vì họ nắm quyền tuyển dụng, hoặc sa thải nhân viên. Người đó là chủ sở hữu của công ty đó. Thứ ba là người đó ít nhiều ảnh hưởng của cha mẹ, ông, bà … những người đã điều hành, lãnh đạo doanh nghiệp đó. Hơn nữa, thông thường thì họ rất có học vấn. Thứ tư là : chữ tâm mới bằng ba chữ tài! Vì đó là công ty riêng của người đó. Thế nên họ sẽ làm bất cứ việc gì để có lợi cho doanh nghiệp của mình. Chính điều đó thúc đẩy sự thay đổi, tăng trưởng và phát triển mạnh mẽ cho tổ chức, doanh nghiệp mà họ được kế thừa. Vì vậy, dù họ không thật sự có tài năng thì cũng không có lỗi với mình và với người! Tác giả: Phạm Thị Hợi
Hãy hỏi một đứa trẻ xem chúng muốn làm gì trong tương lai. Bạn sẽ thấy có tới hơn 50% trẻ em ước trở thành nhà lãnh đạo. Và tất nhiên, chẳng một đứa trẻ nào ước trở thành một nhân viên quèn cả! Ước mơ thì giống nhau. Nhưng con đường đi thì khác nhau. Sự bền gan, bền chí trong việc thực hiện ước mơ của mình cũng khác nhau. Vì thế rất ít người trở thành lãnh đạo. Đa số chúng ta đều trở thành nhân viên, thành người đi làm thuê. Vẫn biết ước mơ làm lãnh đạo, nắm quyền lực trong tay là gần như của tất cả mọi người. Nhưng không phải vì thế mà ta tham quyền cố vị. Nếu việc làm lãnh đạo một tổ chức khiến ta không vui. Ta quá bất mãn và hiềm khích với nhân viên của mình vì họ quá kém. Hay ta không nhận được sự đồng lòng, nhất trí và sự trợ giúp của mọi người. Hoặc giả như ta không đủ tài năng và đức độ để lãnh đạo mọi người trong tổ chức. Nếu cứ sống với bộ mặt giả tạo, diễn trò che che, dấu dấu thì sớm muộn gì cũng sớm muộn mọi người cũng biết. Còn nếu ta che dấu quá giỏi. Nhưng hàng ngày có ít nhất 8 tiếng đồng hồ ta phải đeo mặt nạ diễn kịch với đồng nghiệp thì có mệt không? Thôi thì tốt hơn ta nên rút lui sớm thì tốt hơn. Để lâu nảy sinh nhiều chuyện sấu. Tất cả sẽ đều không vui. Tác giả: Phạm Thị Hợi
Một trong những đặc điểm quan trọng của người lãnh đạo là sự xuất chúng. Nếu một người luôn bầy đàn, bè lũ với mọi người thì làm sao có thể lãnh đạo, điều hành một tổ chức cho tốt? Có câu, cao nhân thì phải chịu sự cô đơn. Bởi vì đơn giản là họ luôn vượt trội người khác. Khi họ nói thì moi người đều chú ý, khi họ đưa ra quyết định thì mọi người đều làm theo. Để trở thành một người lãnh đạo giỏi. Giữ được sự tin tưởng và tín nhiệm của các nhân viên. Bản thân người lãnh đạo luôn phải nâng cao chuyên môn. Ngoài ra họ cần ứng xử luôn đúng với đạo lý. Dù cuộc sống bản thân có nhiều khó khăn, cơ cực đến đâu. Dù xã hội có rối ren đến như thế nào. Họ vẫn cần giữ vững một phong thái, một đạo đức và trí tuệ vượt trội. Kể cả trong lòng họ có nhiều gì không tốt thì cũng không được bộc lộ ra. Họ cần cư xử khuân mẫu và chuẩn mực với mọi người. Cách tốt nhất để người lãnh đạo làm được những điều đó là dù sao cũng mặc, ta luôn tự chủ, tư duy độc lập, hành xử theo đạo lý! Tác giả: Phạm Thị Hợi
Con cái là cốt nhục của cha mẹ. Nhìn cách ứng xử, thói quen, cách nghĩ của đứa bé có thể đoán biết đến 70% cha mẹ chúng là người như thế nào. Vì những giai đoạn đầu đời, trí não của trẻ hãy còn rất non nớt, dễ bị tập nhiễm từ môi trường xung quanh. Vì thế, biểu hiện của trẻ gần như là sự mô phỏng các hành vi ở nhà của cha mẹ. Khi đến thăm một gia đình. Nhìn cách ứng xử của đứa bé có thể đoán biết bố mẹ chúng là người tốt hay xấu. Nếu một đứa bé trong nhà mà ứng xử tốt. Thì đó thực sự là một điều tốt đẹp của chủ nhà. Vì dù sao, bọn trẻ thường nhiễm thói xấu từ thế giới xung quanh hơn tốt. Do chúng chưa có ý thức lựa chọn việc đúng việc sai. Mà những chuyện tốt đẹp cha mẹ đem ra ngoài để xã giao. Những mặt xấu vô tình xả hơi ở nhà và trẻ bị tập nhiễm vào não. Để tạo ra một môi trường sống thật sự tốt cho trẻ. Bố mẹ cần phải làm gương trước mắt trẻ. Hãy cư xử thật mẫu mực khi có chúng. Dù chúng rất ngoan, hiếu thảo và biết nghe lời. Chúng ta cũng không vì thế mà bộc lộ các thói xấu của mình. Khi chúng ta giữ được uy tín với trẻ. Đó là một cơ sở vững chắc cho sự thuận hòa, hạnh phúc trong gia đình. Cũng như vậy, khi đến thăm một công ty, nhìn cách cư xử của những người có địa vị thấp nhất trong công ty cũng có thể đoán biết được môi trường văn hóa doanh nghiệp của công ty đó như thế nào. Nhìn mức lương của họ cũng đoán được một phần tình hình kinh tế trong công ty. Nhìn vào trình độ, năng lực của người có địa vị thấp trong công ty sẽ đoán biết được trình độ, năng lực của người ở vị trí cấp cao hơn. Từ đó ta sẽ có thêm một kênh thông tin để có những quyết định đúng đắn trong việc kết giao, hợp tác, đầu tư! Tác giả: Phạm Thị Hợi
Căn nhà bên cạnh của tôi đang sửa chữa và nâng cấp. Tiếng ồn của các hoạt động xây dựng của họ nhiều khi làm cho tôi cảm thấy rất mệt mỏi. Nhất là khi họ sử dụng máy móc để phá bỏ những bức tường. Hôm trước họ phá bỏ một cái dầm và làm cho căn nhà của tôi bị nứt. Tôi đã nói chuyện với người chủ thầu xây dựng bên đó là họ cần thay đổi ngay phương án thi công của họ. Vì nếu họ tiếp tục, ngôi nhà của tôi chắc chắn bị vỡ đổ. Bởi vì ngôi nhà của tôi và ngôi nhà bên đó trước kia vốn là một căn nhà. Chuyện nói ra thì đơn giản như vậy, chứ thực tế thì đấy là một cuộc tranh cãi rất gay gắt. Vì chưa có nhiều kinh nghiệm trong thi công xây dựng, lại thiếu những máy móc cần thiết trong viếc phá bỏ bê tông xây dựng. Người chủ thầu xây dựng bên đó quyết định phá bê tông bằng phương pháp thủ công. Vì thế việc này có nguy cơ làm căn nhà của tôi bị đổ vỡ. Cụ thể là căn nhà của tôi đã xuất hiện 3 đường nứt nhỏ từ việc làm của họ. Với sự đấu tranh kiên quyết của tôi. Tôi còn dọa sẽ đưa vụ việc này ra tòa án xử lý. Sau khi họ tiếp tục làm nứt vỡ đường thứ ba trên vách tường của tôi, họ buộc phải dừng lại vì lo ngại những biện pháp xử lý mạnh của tôi có thể đưa ra. Buổi chiều hôm đó, họ phải thuê một người làm nghề phá bê tông để phá bỏ phần bê tông nối niền giữa hai căn nhà. Với sự trợ giúp của những máy móc phá bê tông chuyên dụng. Phần bê tông nối niền giữa hai căn nhà nhanh chóng được phá bỏ, mà không gây ra sự chấn động nào đáng kể. Những thanh sắt to dùng để đúc bê tông đã lộ hết ra ngoài không khí. Buổi sáng hôm nay, những người thợ cắt sắt đã cắt bỏ nó một cách đơn giản. Vậy là căn nhà của tôi đã hoàn toàn độc lập với căn nhà bên cạnh. Làm được như thế là rất tốt. Nhưng có vẻ như mối quan hệ giữa tôi và người chủ thầu xây dựng bên đó vẫn khá căng thẳng. Có thể là trong lúc nổi nóng, tôi đã nói ra những lời nói làm chú ấy bị tổn thương. Tôi chủ động muốn giải hòa với chú ấy trong hôm nay. Bởi vì tôi không muốn có bất kỳ một mối quan hệ căng thẳng nào trong xã hội. Về mặt lý, tôi đã đúng, chú ấy đã sai. Họ đã tổ chức phương án thi công xây dựng không hợp lý, làm nứt, vỡ căn nhà của tôi. Việc này đã vi phạm luật về xây dựng. Tôi có thể khởi kiện chú ấy ra tòa. Và chính bản thân chú ấy đã buộc phải sử dụng phương án thi công khác, để không gay hư hỏng căn nhà của tôi. Nhưng về mặt tình cảm, đúng là tôi đã làm chú ấy bị tổn thương bởi những lời lẽ mang tính dọa dẫm của tôi, để buộc chú ấy phải ngừng ngay hoạt động xây dựng không đúng của mình. Sống trong cuộc đời, việc khó nhất là vừa đảm bảo quyền lợi của bản thân, vừa xây dựng được những mối quan hệ tốt với những người khác. Bởi vì cuộc đấu tranh vì lợi ích là cuộc đấu tranh cơ bản nhất của một con người. Mỗi đất nước đều có một hệ thống luật pháp để đảm bảo những lợi ích cơ bản cho tất cả mọi người dân. Nhưng trong thực tế, rất nhiều người đã lợi dụng sự khôn ngoan và sức mạnh của mình, để chiếm đoạt những quyền lợi hợp pháp của những người khác. Vì thế mỗi người phải luôn cố gắng nâng caotrí tuệ và sức mạnh của bản thân! Vụ việc vừa qua làm tôi bị bức xúc rất lớn, nó làm tổn thương chính bản thân tôi và người chủ thầu xây dựng của căn nhà bên cạnh. Nguyên nhân chính cũng tại vì tôi không không đủ sức mạnh và sự khôn ngoan. Uy tín của tôi thấp, vì thế người chủ thầu xây dựng đó đã không chịu thay đổi ngay phương pháp thi công khi tôi yêu cầu. Để đến mức sự việc trở lên quá bức xúc, thì hình ảnh của cả tôi và chú ấy đều bị tổn thương. Đây cũng là một bài học khôn ngoan trong cuộc sống. Giá mà tôi khôn ngoan hơn, thì có lẽ hình ảnh của tôi không bị tổn thương trong mắt nhiều người như lúc này. Và chú ấy cũng không bị tổn thương nhiều vậy. Điều mà tôi đã làm được là đã bảo vệ được căn nhà của tôi. Tôi cũng khẳng định được chủ quyền lãnh thổ của bản thân mình. Sống thì phải chân thực, nếu không chúng ta sẽ bị mất hết sức mạnh của bản thân. Dù sao cũng mặc, tôi cứ sống là chính bản thân tôi, theo ý của riêng tôi. Bởi vì chính tôi mới là người chủ cuộc đời của bản thân tôi!
Tôi có nuôi một con mèo nhỏ. Tôi rất yêu nó. Nhờ nó mà những con chuột tránh xa ngôi nhà của tôi. Nó cũng làm cho cuộc sống của tôi có thêm nhiều điều thú vị. Mỗi khi làm việc trong khu vườn nhỏ của mình, con mèo thường đi theo tôi. Nó rất ngộ nghĩnh khi được hòa mình vào thiên nhiên, và khi nhìn thấy những loài chim, hoặc côn trùng lạ mắt. Có nó ở bên cạnh, tôi cũng yên tâm hơn, vì nó có thể nhanh chóng phát hiện ra những loài côn trùng gây hại. Đấy là một con mèo rất thông minh. Vì thế hôm trước mẹ tôi có sang nhà tôi đề nghị tôi cho mẹ mượn con mèo trong mấy hôm để đuổi chuột. Vì căn nhà của mẹ đang có một con chuột sinh sống. Tối hôm qua tôi đã đem con mèo sang bên đó cho mẹ. Con mèo này vốn rất yêu quý mẹ tôi. Vậy mà nó đã tỏ ra khá hoảng loạn khi sang căn nhà của mẹ. Mãi rồi nó cũng quen hơn. Còn tôi, tôi rất nhớ con mèo trong suốt buổi tối hôm qua. Tôi cũng lo lắng vì có thể nó sẽ bỏ đi khỏi căn nhà của mẹ, rồi bị lạc ở đâu đó! Sáng hôm nay tôi cũng cứ suy nghĩ về nó mãi. Không biết là nó có bị mẹ tôi buộc dây hay không. Cuối cùng tôi quyết định sang nhà của mẹ để thăm con mèo. Trái với suy nghĩ và lo lắng của tôi. Con mèo tỏ ra khá thoải mái trong căn nhà của mẹ. Bên đó, nó được mẹ tôi cho ăn rất ngon. Nó cũng rất nghịch ngợm. Vì trong nhà của mẹ có rất nhiều đồ vật lạ mắt. Có vẻ như nó có thể sống rất tốt trong căn nhà của mẹ tôi. Hình như đoán biết được tâm trạng của tôi. Mẹ đã nói tôi đem con mèo về ngay trong buổi trưa hôm nay. Tôi rất vui vì việc này. Nhưng cũng hơi lo cho mẹ. Vì có vẻ như mẹ tôi cũng rất yêu con mèo. Tôi khuyên mẹ tôi nên mua một con mèo khác. Việc sống cùng một con mèo sẽ làm cho những người phụ nữ đơn thân đỡ bị rơi vào tình trạng trầm cảm hơn. Khi tôi đem nó về nhà, nó tỏ ra rất thoải mái và dễ chịu. Nó chạy nhảy ở ngoài vườn. Rồi nhảy vào ổ của mình để ngủ một cách say mê. Có vẻ như đêm qua con mèo đã bị mất ngủ! Thật tội nghiệp cho con mèo! Ngẫm nghĩ tôi thấy con mèo, cũng như các loài vật khác, khi rời xa môi trường sống của mình, cũng trở nên yếu ớt và bị tổn thương. Dù là con hổ nếu bị rời xa khu rừng quen thuộc của mình, cũng sẽ bị mất đi rất nhiều sức mạnh! Khi một cô gái sau khi kết hôn, họ rời đến sống ở gia đình của người chồng, nhiều khi họ không còn là chính bản thân họ nữa. Vẫn biết sự thay đổi là một liều thuốc kích thích tuyệt vời để thay đổi và trưởng thành hơn trong cuộc sống. Nếu cuộc sống của bạn không thật sự cần phải thay đổi, thì tốt nhất chúng ta vẫn cứ theo nếp sống cũ mà hành động. Ở trên đời, không phải sự thay đổi nào cũng là tốt và tiến bộ. Việc xây dựng những điểm mốc cố định cho cuộc đời mình là rất quan trọng. Nó làm cho chúng ta có một cuộc đời bình yên và hạnh phúc. Tôi rất yêu thương con mèo này. Vì thế, tôi sẽ không đem nó sang căn nhà của mẹ tôi thêm một lần nữa. Có vẻ như tôi đã làm tổn thương trái tim của con mèo. Mèo là một loài vật rất nhạy cảm với cuộc sống xung quanh. Bởi vì nó sử dụng mũi để nhận biết môi trường sống nhiều hơn mắt. Khi rơi vào một môi trường xa lạ, nó không tìm được những mùi quen thuộc của mình, vì thế nó sẽ bị hoảng loạn. Loài mèo đã là người bạn thân thiết của loài người từ khoảng 3000 năm nay. Nó là con thú cưng trong nhiều gia đình trên toàn thế giới. Hãy yêu thương, chăm sóc, và bảo vệ loài mèo. Đấy là một loài vật được đến từ thiên đường để làm bạn với con người! Tác giả: Phạm Thị Hợi
Ngôi nhà của chị gái tôi ở bên cạnh ngôi nhà của tôi đang tiến hành xây dựng và sửa chữa. Vì thế tôi có dịp quan sát những người thợ xây dựng làm việc. Tại vùng quê mà tôi đang sống có nghề thợ xây dựng truyền thống. Những người thợ xây dựng trong làng của tôi đi làm xây dựng phổ biến ở các tỉnh miền bắc của đất nước. Tôi lớn lên ở nơi này nên cũng không xa lạ gì với hoạt động xây dựng. Khi còn ở tuổi niên thiếu, tôi từng rất thích những hoạt động xây dựng. Nhưng vì là một cô gái, tôi quyết định theo học nghành kế toán. Sau nhiều năm đi học xa nhà, bây giờ tôi lại chứng kiến tận mắt công việc của những người thợ xây dựng. Đó thật sự là công việc mà không phải ai cũng có thể làm. Người thợ xây dựng phải có một sức khỏe rất tốt. Công việc của người thợ xây dựng khá vất vả và nặng nhọc. Họ có nguy cơ gặp tai nạn lao động rất cao. Mà tai nạn lao động trong hoạt động xây dựng khá nghiêm trọng. Nặng thì mất tính mạng, còn không thì bị tàn phế, hoặc nằm ở bệnh viện trong nhiều ngày. Môi trường làm việc trong các công trường xây dựng có tính ô nhiễm rất cao. Bụi xây dựng rất có hại cho phổi của con người. Điều kiện nước uống trong khi thi công xây dựng rất hạn chế. Cho nên nhiều người thợ xây dựng ở quê của tôi bị bệnh thận sau một thời gian làm nghề xây dựng. Khu vệ sinh cho những người thợ xây dựng cũng rất hạn chế. Vì thế những người thợ xây dựng vất vả và khổ sở hơn. Nhìn họ lao động mỗi ngày tôi mới biết những người thợ xây dựng luôn phải đánh đổi mồ hôi và sự mạo hiểm cả tính mạng của mình để lấy những đồng tiền. Những đồng tiền họ làm ra luôn thấm đẫm những giọt mồ hôi và cả nỗi nhớ quê hương, nhớ gia đình. Họ phải bỏ lại nhiều trách nhiệm với gia đình, con cái lên đôi vai bé nhỏ của vợ mình. Dù quê tôi giàu nổi tiếng trong cả một vùng đồng bằng sông Hồng nhờ nghề xây dựng. Nhưng có ai biết rằng đằng sau sự giàu có ấy, đằng sau những ngôi biệt thự sang trọng với đầy đủ tiện nghi ấy họ đã phải đánh đổi rất nhiều thứ khác nữa. Thế mới biết nghề nào cũng có cái khó khăn và vất vả riêng của nó. Không có nghề gì mà người ta có thể tận hưởng niềm sung sướng, hạnh phúc 100 % cả. Chỉ có điều, mỗi người cần hiểu rõ bản thân. Biết rõ bản thân muốn làm cái gì, có thể làm cái gì, và có điều kiện để làm tốt công việc gì, thì chúng ta hãy chọn nghề đó mà theo đuổi. Và độ tuổi để đào tạo nghề nghiệp rất sớm, khoảng từ 11 đến 13 tuổi. Vì thế, các bậc phụ huynh và các bạn trẻ hãy suy nghĩ chín chắn về cái nghề mình sẽ theo đuổi trong cả cuộc đời. Rồi từ đó có những hành động hữu ích để trở thành một người lao động giỏi trong nghề mình đã lựa chọn. Nghề nghiệp là thứ rất quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Bởi vì ít nhất mỗi người sẽ làm việc với cái nghề đó trong 8 tiếng mỗi ngày, và trong khoảng 30 năm của cuộc đời. Nghề nghiệp còn là thứ làm ra tiền bạc để xây dựng cuộc sống vật chất và tinh thần cho mỗi người. Nếu chúng ta có một nghề nghiệp tốt, có thu nhập cao. Thì cuộc sống của chúng ta và cả gia đình của chúng ta đều rất thoải mái và hạnh phúc. Hãy là một người lao động giỏi trong nghề nghiệp mà mình đã tham gia! Nếu công việc mà không phải cố gắng và đổ mồ hôi, công sức, thì đó không còn là công việc nữa. Đó là một cuộc chơi. Và sẽ không ai trả tiền cho cuộc chơi đó của chúng ta cả! Những đồng tiền được đổi bằng công sức lao động của chúng ta sẽ được chúng ta trân trọng, bảo vệ. Vì thế nó sẽ bền vững. Những đồng tiền mà con người có được bằng con đường bất chính, thì cũng nhanh chóng bị chúng ta chi tiêu hoang phí bằng những con đường bất chính. Không có nghề nghiệp nào là cao quý hơn nghề nghiệp nào cả. Đã là người lao động chân chính trong xã hội, thì chúng ta cần trân trọng, yêu hương, và giúp đỡ họ! Tác giả: Phạm Thị Hợi